Chát!
Họa gia đập mạnh xuống bàn, căm phẫn nói: “Không sai! Chính là như vậy. Hắn đẩy hết tội lên đầu ta, để ngươi hận ta chứ không hận hắn.
Ngươi nghĩ kỹ mà xem, ta với ngươi vốn không quen không biết, cớ gì ta phải tính kế ngươi? Có phải là đạo lý này không?”
“Là... là vậy sao?”
“Cho nên đó, cả hai chúng ta đều bị Tàng gia lợi dụng. Hắn thèm muốn khôi giáp của ngươi, còn vu cho ta tội trộm đồ sưu tầm của hắn. Trời đất chứng giám, ta trộm mấy món đó của hắn làm gì?
