Cứ nghĩ đến việc bản thân còn phải kẹt lại trong dòng lịch sử kinh tởm này, chẳng biết phải luân hồi bao nhiêu lần nữa chỉ để uốn nắn lại tư tưởng của đám người kia, khiến chúng tin vào lịch sử chân chính...
Bạch Dã chỉ cảm thấy lửa giận ngút trời!
Đột nhiên, hắn sải bước tiến lên cao đài.
“Bạch tiên sinh, tất cả trông cậy vào ngài đó.” Trần Liệt nhìn bóng lưng khoác hắc kim phong y, phấn khích hô to.
“Tiểu Bạch cố lên!” Đường Quả đã quên sạch cơn giận lúc bị ăn đòn, quay đầu nắm chặt hai nắm đấm nhỏ, cổ vũ cho Bạch Dã.
