Bạch Dã nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm vào vô diện nhân trước mặt. Khuôn mặt kẻ đó phẳng lì, nhẵn thín, chỉ có một lớp da mỏng bao phủ. Không mắt, không miệng... chẳng có bất cứ thứ gì.
Một giọng nói trầm đục vang lên, nghe ồm ồm như thể bị ngăn cách bởi một lớp lồng chụp.
"Dịch bác sĩ... là ai?" Vô diện nhân bình thản hỏi.
Bạch Dã không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Không nhận được câu trả lời, vô diện nhân cũng chẳng bận tâm, lại tiếp tục vùi đầu vào công việc trong phòng thí nghiệm sơ sài.
