Mí mắt Lang thủ giật lên, lửa giận ngút trời, bầy sói con dưới trướng hắn sắp bị Bạch Dã giết sạch cả rồi.
Vừa rồi bị lựu đạn ném trúng, trong lòng vốn đã nén giận, bây giờ càng tức đến nổ tung.
Sắc mặt hắn âm trầm bước về phía Bạch Dã.
Sắc mặt Hoắc Tranh đại biến: "Lang thủ! Đừng động đến hắn, nếu không ta có chết cũng không đi theo các ngươi!"
Lang thủ cười lạnh: "Tên nhóc này ta giết chắc rồi, nếu ngươi tự sát, sau khi ngươi chết, ta sẽ giết sạch toàn bộ thành viên trong đội của ngươi. Ngươi muốn vì một mình tên nhóc này mà vứt bỏ tính mạng của cả đội sao?"
