Kể từ lúc đặt chân lên đất Đông Doanh, cảm giác bỏng rát này chưa một lần ngơi nghỉ.
Cảm giác ấy không nhắm vào một nơi cụ thể nào, mà dường như toàn bộ mảnh đất này đều đang chìm ngập trong một loại khí tức âm u vô hình ————
——————
Nửa đêm về sáng, gió núi bỗng thổi dồn dập.
Trong gió loáng thoáng có tiếng hát, giai điệu quỷ dị, vừa như khúc đưa tang lại vừa như bài đồng dao.
