Con tàu này chết chóc tĩnh lặng như một cỗ quan tài khổng lồ.
Trên boong tàu vừa ướt vừa trơn nhớp, phủ một lớp tảo xanh đậm trơn tuột, vương vãi những thanh đao kiếm cong queo gỉ sét và súng hỏa mai gãy nát.
“Nhìn bên này!”
Một vị cúng phụng dùng vỏ đao lật thi thể đang nằm úp sấp bên cạnh bánh lái lên.
Thi thể đó mặc áo ngắn và quần ống túm rách rưới theo phong cách của Hồng mao phiên, nhưng phần da thịt lộ ra lại khô quắt một cách kỳ dị, có màu tro tàn, bám chặt vào xương cốt, tựa như đã bị phơi nắng gắt suốt mấy tháng trời.
