Tào Tinh đẩy cửa lâu đài, trước mắt lập tức trắng xóa một màu.
Cảm giác như toàn bộ Lãnh Địa đều đã bị sương mù nuốt chửng.
Chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy tòa Tháp năng lượng màu đen bên cạnh cùng các kiến trúc khác trong Lãnh Địa.
Ngay cả Thương Bạch Chi Thụ cao lớn sừng sững kia cũng thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương.
Quan sát tình hình xung quanh, Tào Tinh thầm tính toán: "Tuy ban ngày sương cũng dày, nhưng nhờ có Đăng Tháp trợ giúp thì vẫn miễn cưỡng nhìn rõ địa hình để làm việc được."
