Tào Tinh đưa mắt dò xét Quốc Vương Vĩ Luân, hỏi: "Ý ông là, một quốc gia lớn như Vĩ Luân Vương Quốc lại chẳng có chút tài nguyên ẩn giấu nào sao? Ông gom hết tài sản của cả nước nhét vào Vương Cung à?"
"Ông liệu mà nghĩ cho kỹ, nội dung Khế ước quy định rõ là không được giấu giếm tôi bất cứ chuyện gì đâu đấy."
"Nếu không là sẽ phải chịu sự trừng phạt của Quy tắc đấy."
Đối mặt với sự gặng hỏi của hắn, Quốc Vương Vĩ Luân đường đường là một Truyền kỳ mà trong lòng lại dâng lên cảm giác lo âu.
Lát sau, lão như đã hạ quyết tâm, cắn răng nói khẽ: "Thật ra... vẫn còn một Ẩn Mật Chi Địa."
