Nói xong, hắn cúi nhìn bảo lũy phía dưới, ánh mắt lạnh lùng, dường như đã nhìn thấu được bóng người nào đó đang ẩn nấp bên trong.
Cho dù có từng lớp tường chắn che khuất, nhưng dưới thiên tâm cảm ứng, Triệu Thăng vẫn tựa như ngọn đuốc rực cháy trong đêm tối, chói mắt vô cùng, hoàn toàn không có chỗ che thân.
"Các hạ có dám đánh cược với ta một ván không?" Lê Đạo Hành ngẩng đầu lên, đưa ra một đề nghị vô cùng bất ngờ với Tư Mẫu Chân.
"Đánh cược?" Hai mắt Tư Mẫu Chân khẽ híp lại, âm thầm suy tính.
"Không sai, lát nữa, ta sẽ chỉ thủ chứ không công, đỡ trọn ba chiêu của các hạ. Nếu không thể làm bản tọa tổn thương mảy may, các hạ phải lập tức giao người ra đây." Giọng nói của Lê Đạo Hành lộ ra vài phần ngưng trọng.
