Ngay giữa phù không đảo, trên đỉnh kiếm khí lâu.
Lê Đạo Hành quay đầu nhìn về phía đông, trong đôi mắt chợt bắn ra hai luồng điện quang dài dằng dặc, lờ mờ xuyên thủng hư không. Xuyên qua chiến trường vô cùng hỗn loạn, hắn nhìn thẳng vào một người.
Lúc này, sâu thẳm trong đáy mắt hắn phản chiếu bóng dáng của một đan bào lão giả.
"Sư đệ, cuối cùng ngươi cũng chịu hiện thân. Hóa ra là có ý định lén lút trốn đi. Ha ha, đúng là trời giúp ta, rốt cuộc thì ngươi vẫn không thoát được đâu."
Dứt tiếng cười lạnh, kiếm khí lâu ầm ầm vỡ nát. Một đạo kiếm hồng to lớn xông thẳng lên tận trời cao, lướt qua chiến trường hỗn loạn nhanh như điện xẹt, lao thẳng đến phù không bảo lũy cách đó hai mươi dặm.
