Mỗi người tới đây ít nhiều đều mang cảm giác bị ép buộc. Thêm vào đó, nhân tộc vốn sinh ra đã kiêng kỵ quỷ tu, cho nên ai nấy đều vô cùng muốn biết rõ ý đồ của đối phương.
Thế nhưng, bất kể Cù Linh chưởng giáo đang toan tính điều gì thì thực lực của nàng vẫn sờ sờ ra đó. Xung quanh có vô số Nguyên Anh quỷ vương hầu hạ, lại thêm hằng hà sa số quỷ vật mặc tình sai sử, bản thân nàng tu vi càng sâu không lường được. Nếu nàng thật sự có ý đồ bất chính, e rằng ngoại trừ Triệu Thăng có cơ may thoát thân, những kẻ khác ngay cả cơ hội phản kháng cũng chẳng có.
Bởi vậy, ai nấy đều tò mò, đồng thời cũng lo âu tột độ, chỉ sợ chớp mắt một cái đã mất mạng.
Giờ phút này, Tả Linh Tôn dám đứng ra chất vấn, quả thực khiến người ta phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
Dưới mười ba ánh mắt sáng quắc chăm chú dõi theo, vị chưởng giáo kia chỉ thản nhiên đáp: "Vốn dĩ ta còn định mời chư vị thưởng thức vài món kỳ trân tiên hào, chẳng ngờ lại có người nóng vội đến thế."
