Đồ Tân Kinh nhướng mày đáp lời. Hắn lật tay một cái, trên mặt đất liền xuất hiện một khối "quả đông" khổng lồ cao cỡ nửa người, màu xám trắng dính nhớp, toàn thân tỏa ra mùi hương thoang thoảng.
Hồng Thanh Thu liếc nhìn hai người Triệu Thăng, lên tiếng giải thích: "Đây là một phần não tủy của Tiếu Hải Kình, cũng là món khoái khẩu của thiên trảo quỷ chương."
"Triệu đạo hữu, Trai Không tiền bối, ở Huyền Minh vực này chuyện gì cũng dễ nói, nhưng phải ghi nhớ một điều: tuyệt đối không được chạy xuống tầng uyên hải bên dưới. Nơi đó quá mức hung hiểm, gần như tương đương với ngoại vực hư không, phi nguyên anh thì không thể ở lâu. Nếu lỡ xông vào, trước sẽ bị địa từ thần quang và linh khiếu không ngừng công kích, sau lại có yêu ma cường đại sánh ngang nguyên anh chiếm cứ một phương, chuyên lấy việc săn giết sinh linh làm thú vui. Tu sĩ kim đan như chúng ta mà xuống đó, chỉ cần sơ sẩy một chút là biến thành bữa ăn trong bụng kẻ khác ngay... Hai vị hẳn sẽ không xuống đó tìm đường chết chứ?"
Trai Không lắc đầu, Triệu Thăng lại hỏi: "Chúng ta cứ ở đây, chờ thiên trảo quỷ tự chui đầu vào lưới sao?"
Hồng Thanh Thu lại vừa gật đầu, vừa lắc đầu.
