Lúc này, lão giả râu dài mới ôm quyền, đầy vẻ áy náy nói: "Cố Ương bái kiến Vô Ảnh đạo trưởng. Trước đây Dục nhi đã đắc tội với đạo hữu, hôm nay lão phu đặc biệt đến đây tạ tội."
"Cố gia chủ nói quá lời rồi, tại hạ cũng từng làm khách khanh cho quý tộc, trước đây từng nhận không ít ân huệ của Cố thị. Chút chuyện vặt vãnh này không cần phải để trong lòng."
Triệu Thăng vừa dùng giọng điệu bình thản nói, vừa rót nước châm lửa, pha trà đốt hương.
Lão giả râu dài Cố Ương nghe vậy liền trầm mặc một lát, lão vung tay lên, một tấm ngọc phù hình rồng nhẹ nhàng rơi xuống bàn, đoạn tiếp lời: "Tấm chân long phù bảo này có thể triệu hồi ra một đạo chân long huyễn tượng, vừa có thể trấn áp vạn thú, lại vừa dùng để hộ thân, hoặc cưỡi lên bay độn, đạo hữu có ưng ý chăng?"
Triệu Thăng gật đầu, đi thẳng vào vấn đề: "Chân long phù bảo chính là bí bảo của hoàng thất, diệu dụng vô cùng, có ai lại không thích chứ?"
