“Sư huynh quá khen rồi.”
Triệu Thăng cười đáp: “Tăng sư huynh mới thật sự không đơn giản, đệ nghe nói huynh rất được đô sát đại nhân tin tưởng, người mà đại nhân hay nhắc tên nhất chính là huynh đấy…”
Sắc mặt Tăng Lang bỗng cứng đờ, vội vàng ngắt lời Triệu Thăng, mượn cớ có việc bận rồi chuồn mất.
“Ha ha! Tên nhãi này, dám giở trò với ta sao!”
Triệu Thăng cũng không phải cố ý trêu chọc Tăng Lang, thật ra là do tên này hễ uống rượu vào là miệng mồm hết giữ kẽ, chuyện gì cũng dám tuôn ra ngoài.
