Chốc lát sau, hai người vừa bước vào đại sảnh ở tầng cao nhất, một luồng khí tràng kinh người lập tức bao trùm lấy toàn thân. Khí thế vô hình mà bàng bạc khiến cả hai run lên bần bật, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
"Kim đan chủ tế?" Cố Dục kinh hãi suýt chút nữa thất thanh kêu lên.
Ánh mắt hắn đầy vẻ sợ hãi, ngẩng đầu quét nhìn quanh đại sảnh, lập tức xác định được mục tiêu.
Chỉ vì khí tràng của người kia quá mức cường đại, cả người tựa như một vầng thái dương chói lọi, không ngừng tỏa ra ánh sáng và sức nóng vô tận. Những người khác so với y gần như chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.
Đó là một gã đạo sĩ trung niên có dung mạo bình thường không có gì nổi bật. Khuôn mặt y trông cực kỳ quen thuộc, quen đến mức khiến Cố Dục cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đầu óc choáng váng.
