Lúc này, Triệu Thăng thản nhiên mở miệng: "Nghe nói Thiên Hồ thành linh tú tráng lệ, đứng đầu một châu. Thăng mỗ cũng đang muốn tới đó mở mang tầm mắt một phen."
Vừa nghe lời này, Hồ Tham Mang như nghe được tiên âm, lập tức vô cùng kích động cúi người hành lễ: "Nguyên Tôn cứ yên tâm! Thiên Hồ thành nhất định sẽ không khiến ngài thất vọng!"
Chốc lát sau, hai đạo độn quang một vàng một đen nhanh như điện chớp bay vút về phía chân trời...
...
Trong khi Triệu Thăng đang trên đường đến Thiên Hồ thành, tại rìa tầng khí quyển bên ngoài Minh Dạ giới, bên trong một tòa cung điện hùng vĩ lơ lửng giữa không trung, ba bóng người được hào quang bao phủ đang khoanh chân ngồi. Bọn họ vây quanh một đại trận hình tròn khổng lồ, từng đạo dị quang sặc sỡ từ trong tay ba người bắn ra xối xả.Trong ba bóng người, có một nữ tử vận cung trang màu hồng phấn lộng lẫy, thân hình yểu điệu, dung mạo diễm lệ vô song. Đôi mắt hồ ly hẹp dài toát lên vạn chủng phong tình, nhưng khí chất lại thánh khiết, thanh lãnh tựa như tiên nữ cửu thiên.
