"Chẳng lẽ ân nhân đã kết thành chân đan, là Kim Đan chủ tế hiếm thấy trên đời?"
Nghĩ tới đây, trong lòng Mạc Gia chấn động vô cùng. Theo bản năng, hắn ý thức được cơ duyên lớn nhất đời này của mình có lẽ đã tới.
Do bất đồng ngôn ngữ, Triệu Thăng chỉ dùng dao động thần thức để truyền đạt cảm xúc và thông tin.
Sau một hồi "trao đổi", Mạc Gia mừng rỡ khôn xiết, ân nhân cứu mạng vậy mà lại tỏ ý muốn cùng bọn họ về Mạc Gia bảo tạm trú một thời gian.
Một canh giờ sau, Mạc Gia cưỡi ngưu đầu thú, vẻ mặt lộ rõ sự thấp thỏm bất an.
