Rầm!
Triệu Thăng đạp mạnh lên tường thành, thân hình như mũi tên bắn vút đi, để lại một vệt chân không dài hun hút giữa thiên địa mịt mù bụi đất.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, khoảng trống ấy đã bị cuồng phong và cát bụi lấp đầy, xóa sạch mọi dấu vết tồn tại.
Rầm rầm!
Trong hoàn cảnh hỗn loạn khắc nghiệt cùng cực này, ngang nhiên ngự không phi hành chẳng khác nào tìm chết. Triệu Thăng thậm chí không dám vận dụng chân nguyên, chỉ dựa vào sức mạnh nhục thân, đạp đất lao đi ầm ầm, mỗi lần phóng đi là vượt qua cả trăm trượng.
