Mấy hơi thở sau, sáu vị đại tôn Thạch Công, Chỉ Đồng Tử, Mặc Hiển, Ngọc Khô Lâu, Hạo Dương và Phong Phong Tử chậm rãi hạ xuống giữa không trung, mỗi người chiếm cứ một phương.
"Ba tháng đã qua, kẻ nào nên đến thì cũng đã đến rồi. Kẻ chưa đến, tám phần là không dám đến. Thạch Công, ngươi có thể bắt đầu được rồi."
Lão chu nho Hạo Dương vừa dứt lời, "xác ướp" Mặc Hiển liền cười lên khằng khặc, tiếp lời: "Bản tôn thật sự rất mong chờ đấy. Kế hoạch mà Thạch Công ngươi khổ tâm chuẩn bị suốt vạn năm, rốt cuộc có bộ dạng thế nào?"
"Bần đạo cũng rất mong đợi." Phong Phong Tử đúng lúc lên tiếng.
"Chư vị cứ yên tâm! Hẳn sẽ không khiến chư vị thất vọng." Giọng nói già nua của Thạch Công từ sâu trong tầng mây đen âm u vọng ra.Sau khi dứt lời, đôi mắt vừa to lớn vừa hẹp dài kia bỗng bắn ra hai luồng sáng đen kịt, lóe lên rồi cắm thẳng xuống lòng đất Phong Khâu.
