“Lời của đạo hữu, có phải là thật chăng?” Nhậm Lăng nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, thấp thỏm xác nhận.Triệu Thăng hờ hững nói: "Ngươi có thể không tin. Nhưng tin tức này chẳng mấy chốc sẽ truyền tới tai tầng cao của hắc minh. Lão phu thấy phẩm hạnh ngươi còn tạm được, nên mới cho ngươi một mức giá ưu đãi. Những kẻ giao dịch sau này sẽ không có đãi ngộ như thế."
Nhậm Lăng thấy vậy, lập tức quyết đoán: "Ta tin! Còn mong đạo hữu nới cho vài năm, đợi tại hạ trở về, nhất định sẽ dốc toàn lực thu thập những thứ dùng để giao dịch."
"Ba năm năm bảy cũng được, mười năm hai mươi năm cũng chẳng sao! Lão phu không vội chút nào. Ngươi thu thập được càng nhiều bảo vật thời không, lợi ích sau cùng nhận được sẽ càng lớn. Thượng phẩm ngưng kim đan, ngươi có muốn không?"
Lời này vừa buông ra, Nhậm Lăng lập tức kích động đến đỏ bừng cả mặt.
Thấy cảnh ấy, Triệu Thăng khẽ mỉm cười, đưa tay tháo càn khôn đại xuống, kiểm ra một nghìn ba trăm hai mươi khối trung phẩm linh thạch, cho vào một chiếc càn khôn đại cỡ nhỏ rồi tiện tay ném sang.
