Nửa canh giờ sau, tiên hạc phi xa từ Chí Thành phủ vút lên không trung, lao thẳng về phía Tiềm Long Các.
Trong xe, Triệu Thăng mân mê một bạch từ đan bình, nhớ lại lời “ân cần dặn dò” ban nãy của Trần Đại Thành: “Hy nhi, mang bình đan dược này về, cùng Anh nhi uống chung. Ừm, thứ này với ngươi... và cả Anh nhi đều có lợi ích rất lớn. Nhớ kỹ lời ta, đi đi!”
Nghĩ đến cách làm ấy của Trần Đại Thành, Triệu Thăng cũng chỉ biết dở khóc dở cười.
Đồ thì đúng là đồ tốt, nhưng hắn long tinh hổ mãnh, hưng phấn suốt một đêm một ngày cũng chẳng thành vấn đề, thứ này căn bản không cần dùng đến!
Huống hồ, nếu hắn thật sự nổi tâm tư, mấy loại kỳ môn linh đan như Xuân Phong Ngọc Lộ đan, Kim Thương Bất Đảo hoàn, Long Thai Dịch Sinh đan các loại, hắn tiện tay cũng có thể luyện ra cả một lò, nào cần phiền tới người ngoài!
