Triệu Thăng thấy vậy, không chút do dự gật đầu: “Được đại nhân tin cậy giao phó, tại hạ nhất định dốc hết sức mình.”
“Tốt! Ngươi là nghịch thiên chi nhân thứ mười ba mà bản tôn chọn trúng trong ba nghìn năm nay. Hy vọng ngươi có thể khiến ta toại nguyện!”
Dư âm còn văng vẳng, ngân bạch tiểu kiếm bỗng xé rách hư không, lóe lên một cái rồi chui vào khe nứt không gian, biến mất vô tung vô ảnh.
Thấy Thiên Kiếm đế quân rốt cuộc đã rời đi, trên trán Triệu Thăng lập tức rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, đến lúc này mới phát giác lưng mình cũng đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.
“Phù...” Hắn thở hắt ra một hơi thật mạnh, cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, đang định rời khỏi nơi này.
