"Chậc chậc... Không tệ, không tệ, thịt nấu mềm nhừ thơm phức, lại thêm chút Tuyệt Mệnh Tán xuyên tâm thực cốt. Quả thực rất đậm đà, đáng để cạn một vò!"
Triệu Lâm Tông đứng chắp tay một bên, tươi cười nịnh nọt nhìn Dược lão đang đánh chén say sưa.
Thế nhưng, khi nghe thấy ba chữ "Tuyệt Mệnh Tán", sắc mặt hắn lập tức đại biến, mồ hôi tuôn rơi như mưa.
"Bịch" một tiếng, hắn quỳ sụp xuống đất.
"Dược lão, ta oan quá! Tuyệt Mệnh Tán tuyệt đối không phải do ta hạ. Đúng rồi, nhất định là có kẻ muốn hãm hại ta!" Triệu Lâm Tông vô cùng hoảng loạn, cuống quýt thanh minh.
