Bên trong ngọc giản ghi chú vô cùng chi tiết về xuất thân lai lịch, tư chất, tu vi, tuổi tác cho đến công pháp tu luyện của hắn, không thiếu mặt nào.
Xem xong, sâu trong đáy mắt Triệu Thăng chợt lóe lên một tia lãnh mang, một luồng điện quang vô hình trong chớp mắt đã xuyên thủng hư không.
Phụt!
Phong Dực Dũng như bị sét đánh trúng, cơ thể chấn động kịch liệt, miệng há ra phun mạnh một ngụm máu tươi, bắn ướt đẫm cả vạt hoàng bào trước ngực.
Thế nhưng hắn chẳng màng đến việc lau đi vết máu vương trên khóe miệng, luống cuống quỳ sụp xuống đất, hoảng sợ dập đầu cầu xin tha thứ: “Đại nhân thứ tội… Đại nhân thứ tội!”
