Đã ròng rã ba ngày, đại quân dưới sự thao túng của đại nhân đã liên tục công thành hơn hai mươi lần, phàm binh thương vong thảm trọng.
Lại vì không rõ tâm ý của đại nhân, chúng tu sĩ Phong Dực đánh đấm vô cùng e dè, tế sư bổn tộc cũng thương vong hơn hai mươi người, khiến ai nấy đều xót xa khôn xiết.
Chứng kiến thảm cảnh nhường này, Phong Dực Nguyên thân là đại tộc lão, không khỏi đánh bạo kiến nghị với Phong Dực Dũng: “Lão tổ tông, ngài xem chúng ta có nên... hỏi thăm ý tứ của đại nhân một chút không?”
“Hừ, ngươi đi, hay là ta đi!” Phong Dực Dũng nghe xong, sắc mặt đen như đáy nồi, quay đầu hung hăng trừng mắt lườm Phong Dực Nguyên một cái.
“Lão tổ tông thứ tội, Tiểu Nguyên tuyệt đối không có hai lòng! Chỉ là... chỉ là xót xa vì tộc nhân thương vong quá nhiều.”
