Ánh mắt Triệu Thăng lóe lên, hắn cười hì hì cất ngọc giản đi, tiện tay ném ra một khối trận bàn màu trắng tinh to cỡ bàn tay.
"Tiểu tử biết lão nhân gia ngài dụng tâm lương khổ! Tại hạ cũng xin có qua có lại, khối Vạn Phù trận bàn này cứ để ngài giữ chơi hai tháng thì sao?"
Hoàng Vũ vừa thấy Vạn Phù trận bàn, hai mắt liền sáng rỡ, lập tức vung tay áo quét qua mặt bàn, Vạn Phù trận bàn tức thì biến mất tăm.
"Hai tháng sao đủ! Ít nhất phải một năm."
Triệu Thăng nghe vậy liên tục lắc đầu: "Không được, không được, một năm quá dài. Ta còn phải dùng nó để thôi diễn trận pháp. Nhiều nhất là nửa năm thôi!"
