"Hồng Viêm, lại có kẻ nào tìm đến ngươi nhờ vả rồi?"
Triệu Thăng không hỏi tấm ngọc bài này do ai tặng. Đồ nhi này của hắn tư chất thì khỏi chê, chỉ hiềm nỗi tầm nhìn hơi nông cạn, tính tình lại có phần tham lam.
Nhưng chuyện này cũng chẳng sao, tu tiên giả đâu phải thánh nhân, không cần thiết phải đại nhân đại nghĩa, hoàn mỹ không tì vết.
Hơn nữa, tính tình tham lam đôi khi cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.
Triệu Hồng Viêm nghe sư phụ nói vậy, khuôn mặt tràn đầy vẻ tủi thân đáp: "Sư phụ, người trách oan đồ nhi rồi. Lần này thật sự không có ai nhờ đồ nhi đến gặp người đâu. Tấm vạn niên noãn ngọc bài này là quà sinh thần năm nay của đồ nhi, do tân hoàng phái người đưa tới đấy!"
