Nửa ngày sau, Triệu Thăng mặt mang ý cười đi cùng hai người Kình Sơn lão tổ đến tận rìa bí phủ, sau đó tiễn cả hai rời đi.
Chốc lát sau, Triệu Thăng bay về lộ đài, ngồi lại lên giường ngọc. Tay phải hắn khẽ lật, một cuốn cổ tịch đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Hắn cẩn thận lật mở cổ tịch, ánh mắt như đói như khát dán chặt vào trang sách, ném sạch chuyện vừa rồi ra sau đầu.
Nếu lúc này có người đứng sau lưng Triệu Thăng nhìn vào cuốn cổ tịch, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc phát hiện ra: trên trang sách trắng xóa, ngay cả nửa chữ cũng chẳng có.
Sở dĩ như vậy là bởi cuốn cổ tịch vô danh này do Triệu Huyền Tĩnh dùng nguyên thần chi lực "viết tay". Nếu không có nguyên anh cấp thần niệm và không nắm được "tần số" thần niệm đặc thù, thì tuyệt đối không thể đọc hiểu "văn tự" bên trên.
