Thế giới chợt hóa thành hỗn độn, ngay sau đó, một "thiên địa" kỳ ảo muôn màu muôn vẻ, khó dùng lời lẽ hình dung hiện ra trước mắt Triệu Thăng.
"Thiên địa" này cực kỳ chói mắt, vô cùng rực rỡ, tràn ngập quang mang vô tận.
Nhưng dưới sự gia trì của ý thức tinh thần, Triệu Thăng lập tức nhìn ra, vô tận quang hoa kia vậy mà lại được tạo thành từ vô số "ti huyền" không thể đong đếm.
Những ti huyền này rực rỡ muôn màu muôn vẻ, không chỉ bao hàm chín màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, đen, trắng, mà thậm chí còn có vô số "sắc thái" vượt xa sức tưởng tượng của nhân loại.
Triệu Thăng vẫn không thể nhận ra, cũng chẳng thể lý giải được hình thái tồn tại của những "sắc thái" này. Giống như chúng đã vượt ra khỏi tầm nhận thức của nhân loại, hỗn độn vô tri, khó lòng diễn tả.Trong nhận thức của con người, "ti huyền" vốn không có khái niệm về chiều dài, chiều rộng hay đường kính. Chúng khi thì trải dài vô tận, lúc lại co rút thành một điểm, khi thì đan xen quấn quýt, dệt nên vô vàn nút thắt cùng những cấu trúc không gian ba chiều phức tạp.
