Chẳng biết đã qua bao lâu, bóng tối dần tan biến.
Triệu Thăng chợt mở bừng hai mắt, chỉ cảm thấy cơ thể dâng lên một đợt suy yếu, tựa như nguyên khí đại thương.
Hắn phóng tầm mắt nhìn quanh, vẫn là trời xanh mây trắng quen thuộc, song nhật treo cao...
Nhưng Triệu Thăng rất nhanh đã nhận ra điểm khác biệt.
Thế giới xung quanh trở nên chân thật hơn trước rất nhiều, gió nhẹ hiu hiu mang theo hơi thở tiêu điều, ánh nắng chói chang chiếu lên người ấm áp lạ thường.
