"Chao ôi, Cừu sư huynh quả nhiên có lưu lại hậu thủ." Ngọc Thụ nghe vậy, trên mặt không khỏi xẹt qua một tia bùi ngùi.
Dứt lời, tay phải hắn khẽ lật, trong lòng bàn tay bỗng xuất hiện một chiếc bôi trản trong suốt cao ba tấc. Trên thành chén khắc họa một đạo linh văn màu tím cực kỳ phức tạp, bên trong chứa một loại chất lỏng màu vàng kim cao chừng một tấc.
Triệu Thăng liếc nhìn thứ chất lỏng màu vàng kim bên trong bôi trản, ánh mắt xẹt qua một tia nghi hoặc.
Ngọc Thụ nhẹ nhàng lắc chiếc bôi trản, chất lỏng màu vàng kim khẽ dập dờn, vậy mà lại ngưng tụ thành từng luồng kim vân bay lên, tỏa ra một luồng uy áp nhàn nhạt khó tả.
"Vật này chính là đế quân thần huyết vô cùng hiếm thấy, trong chén có trọn vẹn chín giọt. Nhân tộc chúng ta uống vào sẽ mất mạng ngay lập tức, nhưng thiên sinh thần linh uống vào lại có thể tăng trưởng thần lực, lột xác thần thể."
