Hắn lật ngược miệng đàn, nhắm thẳng vào khối nhục lưu rồi thúc giục chân nguyên. Miệng đàn lập tức phun ra một đạo hôi quang đánh trúng nhục lưu. Hôi quang cuộn ngược trở lại, tức thì hút tọt khối nhục lưu vào trong đàn.
“Đừng mà, đại nhân... ực!”
Tiếng van xin của Lục Đầu Ông còn chưa dứt, chỉ nghe "bụp" một tiếng, miệng đàn đã bị dán kín bằng một tấm phù lục tỏa ánh sáng vàng rực.
Triệu Thăng tiện tay thu cái đàn xám vào nạp không ấn, sau đó phóng thần thức bao trùm toàn bộ quảng trường.
Một nhịp thở sau, tâm niệm hắn khẽ động, trên khối lục mao cầu vỡ nát bỗng nứt thêm hai khe hở. Từ bên trong, hai cái nạp không ấn lấp lánh như ngọc bay vút ra.
