“Việc luyện đan vốn tốn công tốn sức, không thể vội vàng được. Cho dù ta lập tức khai lò, cũng cần khoảng chừng nửa tháng!” Triệu Thăng đáp lời chắc nịch.
“Sao lại lâu đến vậy! Nếu thế thì chi bằng ta cứ ở lại đây chờ, đại nhân chắc sẽ không đuổi ta đi chứ?” Đao Viêm Phượng đảo mắt một vòng, cẩn thận ướm hỏi.
“Ngươi muốn ở lại thì cứ ở lại! Thạch thất nghỉ ngơi vẫn ở chỗ cũ.” Triệu Thăng mí mắt cũng chẳng thèm nhướng lên, trực tiếp đồng ý yêu cầu của nàng.
“Đại nhân quả nhiên biết thương người ta!” Khóe môi Đao Viêm Phượng thoáng hiện lên một nụ cười giảo hoạt khó ai nhận ra.
“Có điều trước đó, ta còn vài việc cần căn dặn ngươi...” Triệu Thăng chợt nhớ ra điều gì, bèn dặn dò Đao Viêm Phượng tuyệt đối không được đi sâu vào sông dung nham ngầm.
