“Đứng lên đi!”
Triệu Thăng thấy cảnh này, ánh mắt lóe lên, ống tay áo khẽ phất, một luồng kình lực hùng hậu cuồn cuộn tràn ra, nâng Triệu La Sí từ dưới đất đứng dậy.
Lúc này, Triệu Đạo Minh bỗng đổi sắc mặt, quát lớn: “Đại trưởng lão, ngươi quá đáng rồi! Chuyện hệ trọng như vậy, trong tộc còn chưa bàn bạc thỏa đáng, sao ngươi dám tự ý định đoạt?”
Triệu La Sí cười khẩy, cậy già lên mặt nói: “Gia tộc trở về chủ mạch là chuyện tốt tày đình. Việc hỷ như thế, lão hủ thật không hiểu vì sao các ngươi cứ mãi dị nghị.”
Nói đoạn, lão hướng lên thượng vị chắp tay hành lễ, cung kính thưa: “Lão tổ minh giám, Khung Quy Triệu thị trên dưới một lòng mong mỏi quy tông, chỉ có một nhóm nhỏ ngoan cố không chịu hiểu thế nào là đại thế. Tiểu lão nhi Triệu La Sí thay mặt trăm vạn tộc nhân Triệu thị, khẩn cầu ngài ra tay, dẹp loạn chỉnh đốn!”
