Nửa canh giờ sau, Vân Hoàng điểu chở mọi người vượt qua núi non trùng điệp, tiến sâu vào ngàn dặm phía tây nam Vân Hoàng sơn, cuối cùng đáp xuống một nơi sơn thủy hữu tình.
Một lát sau, mọi người lần lượt nhảy xuống khỏi lưng chim. Vân Hoàng điểu lập tức vỗ cánh kêu dài một tiếng rồi bay vút về phương xa.
Lúc này, nơi mọi người đang đứng là một bãi cỏ bằng phẳng giữa thung lũng, xung quanh núi non bao bọc, rừng cây rậm rạp, suối chảy róc rách.
Phóng mắt nhìn xa, chỉ thấy núi non lớp lớp, thác đổ mây trôi, tiên cầm dị thú, cỏ thơm rừng biếc. Lại thấy trên đỉnh núi bên hồ, lầu cao gác tía, điêu lan thủy tạ ẩn hiện trong đó, quả thật là một chốn nhân gian tiên cảnh non xanh nước biếc.
Đúng lúc này, trong đám người, một vị công tử tuấn tú nho nhã, mặc gấm vóc nho phục bỗng cất cao giọng:
