Hai nhịp thở sau, thần quang nơi đáy mắt vụt tắt. Triệu Thăng chỉ tay xuống đám đông vây xem bên dưới, không chút khách khí nói:
"Người này, còn cả người này nữa. Gọi cả hai bọn họ lên đi, vừa vặn gom đủ mười người."
Triệu Huyền Tĩnh dõi mắt nhìn theo, liền thấy hai người mà Triệu Thăng chỉ. Một kẻ là gã trung niên béo đen đang khom lưng uốn gối, cười cười nói nói đầy vẻ nịnh nọt; người còn lại thì môi hồng răng trắng, là một thanh niên tuấn tú dị thường.
Cả hai người này thoạt nhìn đều rất bình thường, chẳng có gì nổi bật.
Triệu Huyền Tĩnh thấy vậy không khỏi lấy làm lạ, hỏi:
