Tầm mắt vượt qua đàn chim rợp trời, sắc mặt Triệu Thăng dần trở nên âm trầm.
Từ trên cao nhìn xuống, dưới ánh tà dương đang ngả về tây, một hòn đảo khổng lồ rộng ngút ngàn tầm mắt bỗng hiện ra trước mặt hắn.
Chỉ thấy trên đảo, mấy cột khói đen bốc lên cuồn cuộn che khuất bầu trời. Ruộng đồng núi rừng trong nội địa vốn xanh tươi giờ đã hoang tàn đen kịt, các tòa kiến trúc tại phường thị ven biển sụp đổ quá nửa, bến cảng cháy đen thui, khắp nơi chỉ còn lại tàn tro phế tích sau hỏa hoạn.
Trên mặt biển gần đó, vô số thuyền bè vỡ nát trôi nổi bập bềnh, chiếc thì lật úp, chiếc thì nghiêng ngả. Thế nhưng, tuyệt nhiên không thấy một thi thể nào, chỉ có đám cá biển và hải thú quanh đó bụng căng tròn, trông béo mập một cách dị thường.
Lúc này, bên trong phường thị tan hoang, từng nhóm người rũ rượi, quần áo lam lũ, chẳng khác nào những cái xác không hồn đang bò toài trong đống đổ nát, chui ra chui vào, không ngừng tìm kiếm bất cứ thứ gì còn dùng được.
