Dứt lời, Mạnh Thủ Nghĩa bay trước dẫn đường, Triệu Thăng cũng điều khiển phi thuyền theo sát phía sau.
Một lát sau, trong gian khách thất rộng lớn nhất trên thuyền, Triệu Thăng và Mạnh Thủ Nghĩa ngồi đối diện nhau.Mạnh Thủ Nghĩa châm cho Triệu Thăng một chén linh trà, sau đó ướm lời: "Chẳng hay Triệu đạo hữu đến Cửu Chân đảo lần này là vì chuyện gì? Chẳng giấu gì đạo hữu, tại hạ giữ chức trưởng lão của Xuân Thu minh, trên đảo cũng có chút mặt mũi. Nếu đạo hữu cần gì cứ việc mở lời, Mạnh mỗ biết đâu có thể giúp được chút sức mọn."
Triệu Thăng thầm nghĩ đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, bèn thuận thế đáp: "Sau khi Triệu mỗ Trúc Cơ, nơi tu hành cũ đã không còn đáp ứng được nhu cầu nữa. Nghe nói Cửu Chân đảo linh khí nồng đậm, lại có cao giai động phủ cho thuê, nên tại hạ muốn đến đó thuê một tòa để tu luyện."
Mạnh Thủ Nghĩa nghe vậy thì thầm mừng, nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ khó xử, ngập ngừng nói: "Đạo hữu có chỗ không biết. Số lượng cao giai động phủ trên đảo có hạn, phải ưu tiên cung cấp cho tu sĩ Trúc Cơ của bổn minh. Theo ta được biết, động phủ cho thuê bên ngoài đã sớm kín chỗ rồi."
Triệu Thăng nghe ra ẩn ý trong lời hắn, bèn nhanh trí hỏi: "Bên ngoài đã hết, chẳng lẽ nội bộ vẫn còn?"
