“Phụt” một tiếng, hộ thể hồng quang của con viên này mong manh như đậu phụ, dễ dàng bị đánh tan. Ngay sau đó, sau gáy nó trúng một đòn nặng nề, trong miệng lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết, cả thân thể ầm ầm rơi xuống pháp đài bên dưới.
Triệu Thăng thừa thế không tha, lại na di xuống dưới, liên tiếp nện ba quyền lên người yêu viên, tức khắc đánh cho nó ngất lịm.
Kế đó, hắn tiện tay nhiếp lấy thân thể khổng lồ của quái viên, từng bước đi xuống pháp đài, tiến sâu vào quần thể cung điện.
Một canh giờ sau, quái viên thần sắc ủ rũ ngồi xổm trên mặt đất, hoa tay múa chân, oa oa kêu loạn về phía Triệu Thăng.
Sau một phen “giao lưu hữu hảo” vừa rồi, Triệu Thăng đã đại khái hiểu được “ngôn ngữ” của chủng tộc yêu viên.
