Tuy Băng Phong Ma Uyên hung hiểm muôn phần, nhưng trong hiểm nguy lại ẩn giấu vô số bảo tàng thượng cổ. Long châu chẳng qua chỉ là một hạt cát giữa biển rộng, còn có càng nhiều “kỳ vật dị bảo, chân tiên di trân” đang chờ đến ngày được tái hiện nhân gian.
Có Đế Giang, một tồn tại nghi là độ kiếp đại tôn, đồng hành, chúng nhân một đường lặn sâu xuống dưới, có thể nói là hữu kinh vô hiểm.
Gần lưỡng khư thiên trôi qua, chúng nhân đã lặn sâu vào lòng đất ma uyên mấy vạn dặm. Hư không xung quanh dày đặc từng tòa băng phong khổng lồ lơ lửng, bên trong phong ấn vô số thi hài vạn tộc với cái chết thê thảm.Thỉnh thoảng lại thấy từng con băng thi toàn thân trắng bệch chui ra từ trong băng phong, đám băng ma ấy con nào cũng hung hãn không sợ chết, điên cuồng lao về phía đoàn người Triệu Thăng.
Những lúc như vậy, yêu thần khôi lỗi liền đại phát thần uy, dựa vào “khôi thân” gần như kim cương bất hoại, cứ thế xé nát đám băng thi đang ập tới.
Có điều, băng ma sở hữu một đặc tính vô cùng kỳ lạ. Nếu số lượng ít thì không đáng ngại.
