Sau khi nhìn rõ bộ dạng dữ tợn của đầu lâu khổng lồ, trong lòng Ngưu Cản Sơn lập tức “thịch” một tiếng. Tiếng thì thầm vang bên tai bỗng trở nên rõ ràng vô cùng, như khắc sâu vào tận cùng thần hồn hắn.
Nơi này vậy mà lại là một phong ấn chi địa. Thứ bị phong ấn nhìn qua tựa hồ là đầu lâu của một yêu ma cự phách kinh thiên động địa.
Hắn muốn lập tức thoát khỏi nơi đây, nhưng tâm thần lại bị tiếng thì thầm kia mê hoặc, trái lại còn mang vẻ mặt si mê, từng bước tiến về phía đầu lâu khổng lồ.
…
Đúng lúc này, trong hư không bỗng hiện ra từng sợi thất thải quang liên. Phần cuối của những sợi quang liên ấy cắm sâu vào thất khiếu của đầu lâu, mơ hồ đan thành một tấm lưới sáng dày đặc.
