Trong thung lũng giữa dãy núi, suối chảy róc rách, chim hót hoa thơm.
Một trận gió mát thổi ra từ khu rừng rậm, vừa khéo lướt qua phía trên đan đỉnh, cuốn tan làn đan khí mờ ảo, khiến hương đan nồng đượm lan khắp mấy dặm quanh vùng.
Đúng lúc ấy, chỉ nghe một tiếng bụp, nắp đỉnh đột nhiên văng cao, mấy đạo đan quang lập tức từ trong đỉnh lao vọt ra, bắn thẳng về bốn phương tám hướng.
“Ha ha, bốn viên nguyệt hoa phản nguyên đan, phen này lão phu thắng rồi!” Triệu Nguyệt Độc thấy vậy liền cười lớn, tay áo dài chợt phất một cái, quét ra từng đạo thanh quang, cuốn cả bốn viên linh đan cấp ba thượng phẩm đang bỏ chạy trở về trước mặt hai người.
Lão ẩu tóc bạc Trần Minh Dã chậm rãi buông tay phải đang chống đầu xuống, ngáp một cái, hờ hững nói: “Không ngờ lão già nhà ngươi còn giấu một tay. Thôi thì lần này cứ xem như ngươi may mắn thắng được một phen. Lò đan này thuộc về ngươi.”
