Lúc này, quanh thân hắn được tử khí mờ mịt bao phủ, da thịt ôn nhuận như ngọc, trông chẳng khác nào dương chi bạch ngọc thượng phẩm, óng ánh trong suốt, không chút tì vết.
Mái tóc dài vốn đen như mực, buông xuống ngang hông, giờ phút này đã hóa thành một màu tím óng ánh trong veo, mỗi một sợi dường như đều ẩn chứa khí tức hủy diệt vô tận.
Cho tới hôm nay, 《Lục Cửu Nguyên Lôi》 rốt cuộc đã tu luyện đến đại thành, còn 《đại tiểu như ý tiên pháp》 cũng vừa chạm tới ngưỡng tiểu thành, trong trạng thái bình thường có thể duy trì tam trượng kim thân mọi lúc.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là hắn cũng đã thuận lợi bước vào cảnh giới nguyên anh đại viên mãn.
Triệu Thăng chỉ khẽ búng một ngón tay, liền nghe “ầm” một tiếng, không khí lập tức bị búng nổ. Trong hư không hiện ra một cột khí trắng dài hơn hai trượng, hồi lâu vẫn không tan đi.
