Không biết đã qua bao lâu, ngộ đạo thần đồ trong lư xông sớm đã cháy hết, khói tím đầy phòng cũng tan sạch.
Đúng vào một khắc nào đó, khuôn mặt phản chiếu trên hoàng kim bản đột nhiên nở ra một nụ cười quỷ dị, miệng hé mở, phát ra một âm tiết mơ hồ, tối nghĩa khó lường.
Trong chớp mắt, Triệu Thăng phúc chí tâm linh, trong miệng cũng thốt ra một âm tiết tối nghĩa y hệt.
Triệu Thăng vẫn giữ đầu óc tỉnh táo, tiếp tục chăm chú nhìn vô tự kim thư, thân hình không hề động đậy.
Ong!
