“Kỳ Tôn đại ca, chừa lại cho ta cái ‘món ấy’ nhé. Thứ này đại bổ, bán cho nhân tộc nhất định kiếm lời lớn.”
“Yêu hạch có bán không? Lão quái ta có một viên ma nguyệt tâm tạng, lấy từ xác một con thiên niên ma nguyệt yêu.”
Vừa nghe Kỳ Vô Viêm lên tiếng, đám đông lập tức mặt mày hớn hở, nhất loạt ùa tới vây kín lão giả đầu trọc ở giữa, người này một câu kẻ kia một tiếng, thi nhau ra giá.
Triệu Thăng thấy vậy, ánh mắt khẽ lóe, lập tức nhận ra nơi này dường như dị tộc chiếm đa số, trái lại nhân tộc lại vô cùng thưa thớt.
Kỳ Vô Viêm sau khi dễ dàng xé xác một con hổ tích nguyên anh dám phá quy củ, liền như chẳng có chuyện gì xảy ra, ung dung bước đến bên cạnh Triệu Thăng, nhe răng cười, thản nhiên nói: “Bạch Mi, ngươi không cần sợ! Chỗ bọn ta xưa nay luôn giữ quy củ, chỉ cần ngươi đừng làm loạn là được. Bất kể nhân, yêu, ma hay quái, bọn ta đều hoan nghênh.”
