Tửu Phàm Lăng không đáp, trái lại còn giơ hồ lô rượu lên, ngửa đầu tu một ngụm lớn, rồi mới nheo đôi mắt ngà ngà say, mơ hồ nói: "Ha ha, không ngờ lại gặp một kiếm khách của Vạn Kiếm tông ở đây. Ngươi muốn đuổi ta đi sao? Được thôi, chỉ cần ngươi thắng được thanh kiếm sau lưng lão tử!"
Nói đến đây, hai mắt Tửu Phàm Lăng bỗng trở nên tỉnh táo khác thường, trầm giọng quát: "Hư Hải kiếm, xuất khỏi vỏ!"
Cùng với một tiếng kiếm ngâm vang lên, chỉ thấy sau lưng hắn chợt vọt lên một đạo kiếm hồng xuyên thẳng trời cao.
Kiếm hồng xanh biếc như nước trời gột rửa, vừa xuất hiện, rừng cây trong phạm vi mấy trăm trượng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vùng biển lớn sóng cuộn ngập trời.
Trong chớp mắt, trên mặt biển dấy lên vô số bọt sóng dày đặc, bọt sóng cuồn cuộn vút lên không, thoắt cái hóa thành không biết bao nhiêu thủy kiếm xanh biếc, che trời lấp đất chém thẳng về phía Triệu Thăng.
