Hơn trăm nhịp thở sau, năm người lần lượt dừng tay, ai nấy đều lộ vẻ mặt phức tạp, vừa bất lực vừa chấn động.
Lúc này, Phi Hồng lão tổ chợt phất tay, ra hiệu với Triệu Thăng: “Hy nhi, ngươi làm mẫu cho bọn ta xem!”
“Vâng!”
Triệu Thăng khẽ gật đầu đáp lời, thân hình liền bay lên, lao thẳng vào vòng xoáy thời không, chớp mắt đã mất hút.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn lại quay về, chỉ là trên tay đã có thêm một khối gạch đá xám trắng gãy mất nửa đoạn.
