“Ta cũng đặt cược hai trăm khối linh thạch. Tỷ lệ thắng của Hi ca nhi có một ăn tám mươi ba thôi. Không đặt cược cho Hi ca nhi thắng mới đúng là kẻ ngốc!” Trần Sương không chịu kém thế, lập tức nói theo.
Trần Kỳ gật đầu, nghiêm mặt nói: “Đúng thế! Tỷ muội bọn ta đều biết rõ Hi ca ca lợi hại đến mức nào, còn người ngoài thì nào có ai hiểu. Lần này chúng ta nhất định phải thắng lớn một phen, tiện thể kiếm chút tiền son phấn.”
Nghe mọi người nói xong, Triệu Thăng lúc này mới chợt hiểu ra, thì ra phía sau gia tộc đại tỉ còn có cả trò này.
Chuyện đổ cục rõ ràng đã được gia tộc ngầm cho phép, thậm chí rất có thể là một đám kim đan tộc lão tự mình đứng ra, cho nên mới có thể quang minh chính đại mở bàn khẩu, để mọi người đặt cược thắng thua như vậy.
Nghĩ đến đây, Triệu Thăng lấy từ trong ngực ra một cái càn khôn đại, đưa tới trước mặt Trần Anh nhi, nhàn nhạt nói: “Anh nhi, ngươi thay ta đi đặt cược, cược ta sẽ giành lấy đệ nhất đại tỉ.”Trần Anh nhi nhận lấy càn khôn đại, tò mò mở ra nhìn, lập tức kinh hô: “Á, hai trăm khối trung phẩm linh thạch! Đều đem ra đặt cả sao?”
