Triệu Thăng thấy vậy, ấn đường chợt lóe sáng, trong nháy mắt truyền xuống một đoạn thần niệm cho hai vị nguyên anh của Triệu thị trên bảo lũy.
Ngay sau đó, hắn khẽ phất tay áo, thân hình dần dần nhạt đi, cuối cùng biến mất không còn tung tích.
...
Một ngày nọ, hai năm sau.
Tại một nơi cách Thiên Táng nguyên ngàn dặm, một vùng sương trắng dày đặc bỗng cuộn lên dữ dội, tiếp đó từ trong làn sương đột ngột lao ra một tráng hán trung niên mình đầy máu.
