Sang ngày hôm sau, mặt trời lại một lần nữa nhô lên khỏi chân trời.
“Không, đừng, đừng mà! Vì sao, vì sao đến lúc này rồi mà nó vẫn tới chứ?”
Mấy con thạch tượng quỷ co cụm lại gần nhau, cố hết sức không để giữa chúng xuất hiện dù chỉ một khe hở.
Dù rằng ma vật tụ lại càng đông thì sẽ có cảm giác an toàn hơn, nhưng khi thấy ánh mặt trời chiếu rọi khắp mặt đất, chúng vẫn không nhịn được mà run lên bần bật.
Trước kia, ngày hay đêm với đám ma vật như chúng vốn chẳng có gì khác biệt.
